DatNuocHyLap.comĐời sống và di sản trên đất Hy Lạp
Lễ hội & Truyền thống

Mỗi vùng một điệu nhạc: vì sao nhạc truyền thống Hy Lạp không phải một thứ

Cái mà khách du lịch nghe ở nhà hàng chỉ là một nhánh trong nhiều truyền thống âm nhạc rất khác nhau. Mỗi vùng có nhạc cụ riêng, nhịp riêng, và cả một lịch sử riêng đằng sau.

Mỗi vùng một điệu nhạc: vì sao nhạc truyền thống Hy Lạp không phải một thứ

Đây là chủ đề mà người ngoài thường đơn giản hoá thành một hình dung duy nhất, trong khi thực tế là nhiều truyền thống rất khác nhau — khác về nhạc cụ, về nhịp, và về nguồn gốc.

Nguyên nhân đa dạngnúi và biển chia cắt các vùng
Vùng lục địakèn gỗ dẫn giai điệu
Các đảođàn dây kéo và đàn gảy, nhịp nhẹ hơn
Nhánh đô thịhình thành từ các cộng đồng di dân thế kỷ 20

Vì sao đa dạng tới vậy

Lý do đã bàn ở mục địa lý: núi và biển chia cắt các cộng đồng, và trong phần lớn lịch sử, việc đi lại giữa các vùng khó.

Âm nhạc truyền thống lan bằng cách truyền trực tiếp — nhạc công học từ nhạc công, người múa học từ người múa. Khi việc đi lại khó, mỗi vùng phát triển theo hướng riêng.

Thêm một yếu tố: các vùng khác nhau có tiếp xúc với các nền văn hoá khác nhau. Vùng phía bắc gần các nước Balkan; các đảo phía đông gần Tiểu Á; các đảo phía tây có tiếp xúc lâu dài với bán đảo Ý.

Kết quả là âm nhạc của mỗi vùng mang dấu vết của các tiếp xúc riêng của nó — và đó là lý do một người quen nghe có thể đoán được vùng chỉ qua vài nhịp đầu.

Vài nhánh chính

Vùng lục địa phía bắc và trung. Giai điệu thường do một nhạc cụ hơi bằng gỗ dẫn, kèm đàn dây và trống. Âm nhạc có tính ngân dài, nhiều luyến láy, và các bài chậm thường mang tính kể chuyện.

Các đảo. Nhẹ hơn, nhịp nhanh hơn, thường dùng đàn dây kéo và đàn gảy nhỏ. Không khí vui và hướng tới nhảy múa nhiều hơn.

Một đảo lớn phía nam có truyền thống riêng biệt và rất mạnh, với một loại đàn dây kéo đặc trưng và các điệu múa nhanh, mạnh. Truyền thống này vẫn sống rất khoẻ — nhạc công trẻ vẫn học, và nhạc được chơi ở các đám cưới thật chứ không chỉ trong biểu diễn.

Truyền thống của cộng đồng từ Tiểu Á. Như đã bàn ở mục di sản, cuộc trao đổi dân cư đầu thế kỷ 20 đưa hàng triệu người tới Hy Lạp — và họ mang theo cả truyền thống âm nhạc riêng, với nhạc cụ riêng và hệ điệu thức phức tạp hơn.

Nhánh đô thị. Hình thành ở các khu dân nghèo tại thành phố cảng vào đầu thế kỷ 20, phần lớn từ chính các cộng đồng di dân đó. Đây là nhánh mà khách quốc tế biết nhiều nhất, vì nó là nguồn của thứ âm nhạc gắn với hình ảnh Hy Lạp trên thế giới.

Câu chuyện của nhánh đô thị

Nhánh này đáng kể riêng vì lịch sử của nó minh hoạ một mô thức chung.

Nó ra đời trong các khu nghèo, giữa những người vừa mất hết và phải bắt đầu lại. Nội dung các bài hát nói về nghèo khó, xa quê, tù đày, tình yêu không thành — không phải chủ đề được xã hội chính thống ưa chuộng.

Trong một giai đoạn, dòng nhạc này bị coi là nhạc của tầng lớp bên lề và chịu hạn chế.

Nhưng qua vài thập niên, nó dần được chấp nhận, rồi trở thành một phần của bản sắc quốc gia, và cuối cùng là thứ đại diện cho Hy Lạp ra thế giới.

Đây là mô thức xuất hiện ở rất nhiều nơi: nhiều dòng nhạc dân tộc nổi tiếng nhất thế giới khởi đầu là nhạc của nhóm bên lề và từng bị chính xã hội đó gạt bỏ.

Quan sát đó đáng nhớ vì nó nhắc rằng cái được coi là "truyền thống" ở một thời điểm thường từng là cái mới và bị phản đối ở thời điểm trước.

Nhịp: điều làm nhạc này khó với tai người Việt

Có một đặc điểm kỹ thuật đáng biết vì nó giải thích vì sao nhạc này nghe lạ.

Phần lớn nhạc phổ thông mà chúng ta quen dùng nhịp chia đều — bốn phách hoặc ba phách, mỗi phách bằng nhau.

Nhiều điệu nhạc truyền thống ở Hy Lạp và cả vùng Balkan dùng nhịp không chia đều: một chu kỳ gồm các nhóm phách dài ngắn xen kẽ, chẳng hạn nhóm hai và nhóm ba nối tiếp nhau.

Với tai chưa quen, điều này nghe như nhạc bị lệch hoặc bị vấp. Nhưng với người quen, đó là một nhịp hoàn toàn đều — chỉ là đơn vị lặp lại phức tạp hơn.

Đây cũng là lý do các điệu múa đi kèm có bước không đối xứng, và vì sao người mới thấy khó bắt nhịp.

Mẹo thực tế khi vào vòng múa: đừng đếm, hãy nhìn chân người bên cạnh. Cơ thể bắt được nhịp không đều nhanh hơn nhiều so với việc phân tích nó.

Nghe ở đâu cho đúng

  • Ngày hội làng — như đã bàn ở bài trước, đây là nơi nghe nhạc của chính vùng đó, do nhạc công địa phương chơi
  • Đám cưới và các dịp gia đình, nếu bạn được mời
  • Các quán nhạc sống ở thành phố — có nơi chuyên một nhánh cụ thể, và hỏi trước thì chọn đúng thứ mình muốn nghe
  • Tránh các buổi biểu diễn dành riêng cho khách du lịch nếu bạn muốn nghe thứ thật — chúng thường là bản rút gọn của một nhánh duy nhất

Và một lưu ý về cách nghe: nhạc này được thiết kế để có người múa. Nghe nó qua tai nghe khi ngồi một mình cho một trải nghiệm rất khác so với nghe nó khi cả phòng đang nắm tay nhau — và trải nghiệm thứ hai mới là thứ nó được làm ra để phục vụ.

Câu hỏi thường gặp

Vì sao nhạc truyền thống Hy Lạp đa dạng tới vậy?

Vì núi và biển chia cắt các cộng đồng, mà nhạc truyền thống lan bằng truyền trực tiếp — nên mỗi vùng phát triển theo hướng riêng và mang dấu vết các tiếp xúc riêng của nó.

Vì sao nhạc này nghe như bị lệch nhịp?

Vì nhiều điệu dùng nhịp không chia đều — một chu kỳ gồm các nhóm phách dài ngắn xen kẽ. Với người quen thì đó là nhịp hoàn toàn đều, chỉ là đơn vị lặp phức tạp hơn.

Nhánh nhạc nổi tiếng nhất ra đời thế nào?

Từ các khu nghèo ở thành phố cảng đầu thế kỷ 20, phần lớn từ cộng đồng di dân — từng bị coi là nhạc của tầng lớp bên lề trước khi trở thành một phần bản sắc quốc gia.

Làm sao bắt nhịp khi vào vòng múa?

Đừng đếm, hãy nhìn chân người bên cạnh — cơ thể bắt được nhịp không đều nhanh hơn nhiều so với việc phân tích nó.

Cần tư vấn cụ thể cho trường hợp của bạn?

Chúng tôi sẽ liên hệ trong vòng 24 giờ.

Đăng ký tư vấn ngay

Bài viết liên quan

Bạn cần hỗ trợ thêm?

Để lại thông tin, chúng tôi sẽ liên hệ trong 24 giờ.

hoặc
Gọi ngay +849.219.219.88